[Thế hệ hoàng kim] Điều tuyệt nhất trong tuổi trẻ của tôi – Nguyễn Đức Đại

[Cảm nhận của GGPer tham dự chương trình Thế Hệ Hoàng Kim (GGP) của TGM]

Nếu được hỏi một câu: “ Điều tuyệt vời nhất mà bạn từng làm cho tuổi trẻ tính đến thời điểm hiện tại là gì?” thì tôi sẽ chẳng hề khó khăn khi trả lời rằng: “ Đó là việc tôi đã quyết tâm thi tuyển và trở thành một thành viên của Thế Hệ Hoàng Kim – GGP”.

Bạn hỏi tại sao ư? Tôi lại thấy khó trả lời đấy, vì có quá nhiều điều tuyệt vời khác tạo nên điều tôi nói là Tuyệt vời nhất phía trên, và tôi đang băn khoăn làm sao để tìm được ngôn từ đủ diễn tả và để bạn hiểu được cảm nhận của tôi…. Bởi vì:

Đây là nơi tôi được học rất nhiều điều, đặc biệt là về bản thân, giúp tôi hiểu bản thân mình hơn, yêu bản thân mình hơn và trưởng thành hơn.

Tôi đã luôn nghĩ rằng mình sinh ra vì một lí do gì đó lớn lao, rằng tôi sẽ phải làm được điều gì đó vĩ đại để đời, rằng tôi không phải một người tầm thường. Luôn mơ mộng về những thứ phi thường mình sẽ làm được, rồi nhìn lại hiện thực, tôi vẫn đang là một thằng sinh viên Y, hằng ngày lên giảng đường học một mớ lí thuyết khô khan, về nhà ăn cơm, rồi lại lên thư viện, giảng đường, học, ôn thi, rồi lại tiếp tục học, thi, tôi cảm thấy mệt mỏi, chán ngắt cuộc sống khô khan như vậy.

Những câu hỏi: “ Học cái này để làm gì? Nó giúp ích cho tương lai của mình như thế nào? Sau này tôi sẽ trở thành người như thế nào? Tôi sẽ làm được gì cho đời?” cứ liên tục chen lấn vào những dòng lí thuyết khiến tôi chẳng thể tập trung học bài. Rồi tiếp tục là cả tá những câu hỏi khác: “ Tại sao mình lại lựa chọn con đường này? Đây có thực sự là con đường phù hợp với mình không? Mình cần những điểm mạnh gì để dẫn đầu trên con đường đang đi? Mình có thể trở thành một bác sĩ tốt như mình mơ không? Sao tự dưng mình thấy chả hiểu gì về bản thân, điểm mạnh, điểm yếu của mình là gì, mình phù hợp với cái gì?” những suy nghĩ ấy lại tiếp tục bao trùm suy nghĩ của tôi.Không, tôi không thể tiếp tục kiểu này được, tôi không chấp nhận tầm thường nhưng lại chưa biết làm gì để thoát khỏi sự thật rằng tôi chẳng có gì đặc biệt.

Lúc ấy, tôi biết đến chương trình Thế Hệ Hoàng Kim GGP – Golden Generation Program, tôi đọc giới thiệu, những câu từ gây ấn tượng nhất với tôi khi đó là: “năng động, đầy quyết tâm, đầy ý chí, đầy nghị lực, dám nghĩ, dám làm và dám dấn thân. Khao khát rèn luyện và phát triển, mong muốn góp phần tạo ra những ảnh hưởng ý nghĩa, chia sẻ kiến thức, giá trị,…lãnh đạo, quản lí trong tương lai,…Đặc biệt là chi tiết được làm việc với diễn giả Trần Đăng Khoa – một thần tượng của tôi từ lâu tại Việt Nam. Và tôi đã rất quyết tâm thi tuyển với một niềm tin mãnh liệt, rằng đây là cơ hội tốt dành cho tôi, tôi sẽ dành được.

Viết hồ sơ đầy tâm huyết rồi chờ đợi đến ngày phỏng vấn, hồi hộp bước vào, tôi đã rất giun, từ giọng nói để cử chỉ, đến ánh mắt không điều gì nói rằng tôi tự tin, chính bản thân tôi cũng không cảm thấy mình tự tin, và tôi không được chọn, đúng như tôi nghĩ sau khi ra về buổi phỏng vấn ngày hôm đó. Nghĩ rằng mình cần nỗ lực nhiều hơn, tôi đã lập mục tiêu rằng, nhất định năm sau tôi sẽ quay lại, sẽ tự tin hơn và nhất định tôi sẽ được chọn. Bằng tất cả sự can đảm của mình, tôi bước vào căn phòng ấy lần thứ 2, lí trí bảo rằng tôi hãy thoải mái, hãy tự tin lên, nhưng tôi không thể giấu đi sự hồi hộp, lo lắng của mình. Kết thúc buổi phỏng vấn, tôi biết mình chưa làm tốt như mong muốn nhưng trực giác mách bảo, tôi sẽ được chọn, vì hôm nay tôi đã chứng minh được nỗ lực của mình. Đúng như vậy, tôi đã được chọn, ngày nhận email ấy, tôi hạnh phúc, nhảy cẫng lên như một đứa trẻ. Nhưng tôi cũng đủ tỉnh táo để nhận ra rằng, đây mới chỉ là vòng 3, còn cả một chặng đường, vòng 4, vòng 5, vòng 6, biết bao nhiêu thử thách, rồi thi cử ở trường, áp lực, liệu tôi có thể vượt qua?

Điều tôi nghĩ không hề sai, tất cả mới chỉ là khởi đầu, tôi đã được huấn luyện ở một môi trường khắt khe, chuẩn mực rất cao ngay từ những điều nhỏ nhất, bài tập, deadline, thức khuya hơn, dậy sớm hơn, bớt đi chơi với bạn, bớt gặp gỡ tâm sự… thực sự có những lúc vô cùng mệt mỏi, có những lúc tôi nghĩ mình sẽ không đi tiếp được, mình sẽ bị loại, tôi ngồi khóc khi nghĩ như vậy, khóc khi nhìn lại chặng đường đã đi, chỉ một chút nữa chẳng lẽ lại phải dừng lại, khóc huhu khi thấy mình sao yếu đuối kém cỏi, không hoàn thành được mọi thứ đề ra, … Và đã có một thứ sức mạnh to lớn kéo tôi lại, cho tôi sức mạnh để tiếp tục, đó là:

Sức mạnh gắn kết, tình yêu thương vô điều kiện, những cái nắm tay, những cái ôm, những lời động viên… của những người anh, người chị, người bạn, người em mà nay tôi gọi là “ Đồng đội.”

Chúng tôi đã cùng nhau nỗ lực vượt qua những thử thách khó khăn để chính thức bước vào gia đình Coach, nơi tôi hiểu được thế nào là yêu thương đúng cách – yêu thương không chỉ bằng lời nói mà còn bằng sự gắn bó sẻ chia, bằng những thẳng thắn góp ý, nghiêm khắc và nghiêm túc với nhau trong công việc, bằng chân trọng sự khác biệt và quan trọng là bằng một trái tim cùng hướng tới một mục tiêu chung. Tôi đã hiểu được rằng, gia đình không nhất thiết phải có mối quan hệ huyết thống, chúng tôi ở đây là một gia đình, vì cùng thái độ sống lạc quan, vui tươi, cùng mối bận tâm là làm sao để giữ vững ngọn lửa nhiệt huyết và cùng mục tiêu chung: “vì một triệu người Việt Nam hạnh phúc và thành công hơn.”


Tôi đã có một mùa hè đầy ý nghĩa khi khoác trên mình màu áo đen với dòng chữ: “Sống và khát vọng”, cùng động đội truyền lửa cho thế hệ tuổi teen. Chúng tôi khóc cùng nhau, cười, nhảy nhót cùng nhau, ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau. Có lần đứng trong bóng tối khóc nức nở khi cảm thấy mình chưa thể giúp được các em, rồi đồng đội đến bên dang tay và nói: “ Có cần một cái ôm không?”, có lần chẳng thể hiểu nổi cảm xúc của chính mình, đồng đội lại bên cạnh, kiên trì lắng nghe, phân tích để tôi biết tôi đang cảm thấy thế nào, rồi những lần tất cả các anh chị em quây quần bên nhau, cùng nhau chia sẻ, lắng nghe khó khăn của từng người để biết rằng mỗi người đều có cuộc sống riêng, khó khăn riêng, chúng ta đều cần tự mình mạnh mẽ vượt qua nhưng cũng hãy đôi lúc cho phép mình mền yếu một chút để dựa vào vai những người đồng đội đáng tin cậy, rồi những lần khóc lóc khi phải nói chia tay một vài người đồng đội – những người bước ra với những dự định kế hoạch của bản thân, nhưng vẫn không bao giờ quên khao khát, những lời hứa rằng sẽ trưởng thành và yêu thương nhiều hơn.

Rồi khi tôi cảm thấy mất niềm tin vào bản thân, có người đặt tay lên vai, nhìn thẳng vào mắt tôi và nói: “Hãy nhìn lại chặng đường em đi, em đã đi xa hơn chính bản thân của mình ngày hôm qua, hãy nhớ lại lần đầu tiên em đi phỏng vấn, em giun như thế nào, và ngày hôm nay, em đã tự tin hơn nhiều như thế nào”. Rồi có người cầm tay rôi nói rằng: “Em hoàn toàn có thể làm tốt hơn rất nhiều, giới hạn là do em tự đặt ra.”

Cả một mùa hè chiến đấu, mồ hôi, nước mắt, công sức thời gian bỏ ra để đổi lấy điều gì? Tôi nhận lại được những thứ mà tiền mãi không thể nào mua được, đó là cảm giác hạnh phúc khi nhìn những nụ cười, ánh mắt của các em học sinh, khi thấy các em trưởng thành hơn, biết trân trọng và biết ơn cuộc sống hơn, khi thấy các em dũng cảm ôm ba mẹ và nói: “Con yêu ba mẹ, hay con xin lỗi ba mẹ.”, là cảm giác sung sướng khi nhận được những lời yêu thương: “Cảm ơn anh….”, hay những món quà nhỏ nhưng vô cùng đáng yêu, là cảm giác rơi nước mắt khi ôm những đồng đội của mình, là những nụ cười rạng rỡ khi sắp được cùng nhau đi trải nghiệm ở nửa kia đất nước, là những bài học cuộc đời – những bài học về chính bản thân mình… Tất cả những cảm xúc lẫn lộn, những khoảnh khắc vui buồn, những kỉ niệm bên cạnh nhau,…những điều đó, làm sao có thể mua được.

Và ở đó, tôi đã trả lời được những câu hỏi về bản thân, về giá trị của cuộc đời tôi. Tôi hiểu: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình.”

Tôi biết mình là ai, tôi chỉ là một người bình thường, nhưng tôi biết, nếu muốn, tôi có thể làm những điều phi thường. Tôi biết kĩ năng đi trước đam mê, và để nuôi những mơ mộng của mình, tôi cần nỗ lực từ những điều nhỏ nhất. Tôi biết mỗi ngày, tôi cần tự yêu thương lấy chính mình thì mới có thể lan tỏa được tình yêu đến cho mọi người. Tôi biết, tôi không hề đơn độc, gia đình, người thân, đồng đội luôn ở bên cạnh tôi. Tôi biết Nếu muốn đi nhanh thì đi một mình, nhưng muốn đi xa thì phải đi với đồng đội. Tôi biết “Hạnh phúc để thành công”, chứ không phải “Thành công để hạnh phúc”. Tôi biết, cuộc đời này còn rất nhiều điều tôi có thể học nếu như tôi chịu mở lòng để học hỏi, và tôi biết tôi xứng đáng có được Hạnh phúc và Thành công.


“Nếu trong tôi là một ngọn lửa của nhiệt huyết, của tuổi trẻ thì điều tôi cần là làm là mỗi ngày đốt thêm nhiên liệu để ngọn lửa ấy mãi rực cháy, để sưởi ấm cho chính tôi và để lan tỏa cho những người xung quanh”.

HÔM NAY TÔI TỰ HÀO KHI NÓI RẰNG:
ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT TRONG TUỔI TRẺ CỦA TÔI: TÔI LÀ MỘT GGPER – THẾ HỆ HOÀNG KIM CỦA TGM.

– Nguyễn Đức Đại –

box_shortcode_dichthuat_770px

By |2017-09-20T18:01:34+00:00Tháng Chín 20th, 2017|GGP Testimonials|0 Comments

Để lại bình luận