[Thế hệ hoàng kim] 2 năm một chặng đường – Đặng Thị Thanh Tâm

[Cảm nhận của GGPer tham dự chương trình Thế Hệ Hoàng Kim (GGP) của TGM]

Bản thân mỗi con người, đôi khi sẽ khó có thể nhận ra mình đã học được những gì, tốt hơn như thế nào, thay đổi như thế nào sau một khoảng thời gian cố gắng học tập, rèn luyện và trải nghiệm. Bản thân là một GGPer, đôi khi Tâm cũng tự hỏi mình đã tốt hơn như thế nào, mình đã học hỏi và tích luỹ được gì khi đứng vào đội ngũ là được mệnh danh là những “Thiên thần áo đen” của TGM. Có lẽ do Tâm luôn nghĩ khi mình học được điều gì đó là mình luôn phải nghiêm túc chấp hành nó, phải thể hiện nó thật tốt thì mới gọi là mình học được, mình tiếp nhận được, do đó, khi nói mình đã thay đổi như thế nào sau khi tham gia GGP, đối với Tâm mà nói nó thật là một điều khó suy xét. Để rồi ngẫm nghĩ về những gì mình trải qua, có phải mình đã quá khắt khe với bản thân, có phải mình đang đăm đăm nhìn về một phía, có lẽ, mình cũng cần biết nhìn về một hướng tích cực hơn, có một góc nhìn mới hơn về sự tiến bộ của mình để từ đó tiếp tục cố gắng.

 

Tham gia GGP, Tâm học được về kỉ luật, về sự đúng giờ, như người ta thường nói “If you can’t be on time, be early”. Sự đúng giờ khi tham gia một khoá học hay một buổi họp, sự đúng giờ khi bạn hoàn thành một nhiệm vụ theo đúng Deadline dù bạn đang ở trong hoàn cảnh nào giúp bạn hình thành những chuẩn mực trong công việc dù chỉ là nhỏ nhất, dù chỉ là hình thức bên ngoài. Nói như vậy không phải là từ khi học được nguyên tắc đúng giờ Tâm răm rắp làm đúng giờ mà chưa vi phạm kỉ luật lần nào, có chứ, đôi khi Tâm cũng có vi phạm kỉ luật, nhưng điều quan trọng là suy nghĩ của Tâm về việc kỉ luật luật, về cái đúng giờ đó đã có nhiều thay đổi. Tâm hiểu được vì sao tâm phải đúng giờ, vì sao Tâm luôn phải cố gắng và chuẩn mực trong công việc, bởi lẽ “Cách mình làm một việc nhỏ sẽ phản ánh cách mình làm mọi việc”. Vả lại, trước đây Tâm thường hay khó chịu với việc bị phạt vì đi trễ chỉ 1 phút, vì con người ai mà chính xác 100% được, phải cho người ta một khoảng thời gian dư nào đó chứ, sao mà đúng giờ như vậy được. Nhưng khi ở trong một tổ chức, ai cũng có lí do, ai cũng có công việc, nếu đòi một thời gian dư ra cho việc tập hợp thì bao nhiêu là đủ, rồi dư ra vậy người ta có đúng giờ không, hay đó lại là cái cớ cho người ta đi trễ. Vẫn là cái câu: If you can’t be on time, be early” cộng thêm câu ” Nếu bạn muốn bạn sẽ tìm cách, nếu bạn không muốn bạn sẽ tìm lí do.” Với mỗi lần bạn tới trễ trong khi những người đồng đội của bạn đã tới rồi, họ đã làm việc, một cách chăm chỉ và nhiệt huyết và khi bạn tới mọi việc đã hoàn thành, ai sẽ là người trách bạn, với Tâm, sẽ là chính bản thân mình, vì trách nhiệm của mình vẫn chưa làm tròn, và mình đã làm ảnh hưởng đến những người đồng đội khác, họ đã phải gánh vác luôn phần việc mà đáng ra Tâm đã phải làm. Thực ra những bài học chẳng bao giờ đến đơn lẻ, chúng luôn luôn lồng vào nhau, chỉ với một chứ kỉ luật đúng giờ, Tâm học được ý nghĩa của sự đúng giờ, ý thức trách nhiệm, nói là làm, không biện lí do và thay đổi góc nhìn đối với những sự việc trong cuộc sống. Những điều đó trước khi tham gia GGP Tâm đã biết rồi chứ, nhưng có vê như chỉ là những câu nói, những lí thuyết são rỗng, chúng đã được trải nghiệm, được nghiền ngẫm và mang lại những ý nghĩa, những cảm nhận chân thực khi có môi trường thực hành.

Nói đến công việc chính của một GGPer là đi Coach, tạm gọi là cùng hỗ trợ và đồng hành với các học viên trong khoá học. Các Coach luôn hỗ trợ và đồng hành cùng người khác, giúp họ có nhiều góc nhìn hơn để giải quyết các vấn đề của mình. Để có thể làm được như vậy, trước hết, mỗi người đi Coach cần học các kĩ năng, đó chắc chắn là điều cơ bản cần làm, nhưng điều Tâm muốn nói ở đây là cách yêu thương chính bản thân mình. Con người ta thường có xu hướng thích quan tâm, giúp đỡ, chia sẻ với người khác mà quên đi việc mình cũng cần yêu thương chính bản thân mình. Đi Coach là lắng nghe, là đồng cảm, là chấp nhận những gì học viên chia sẻ, là yêu thương, là hi vọng làm nên những điều ý nghĩa cho một con người đang gặp phải khó khăn hay muốn có động lực trên một con đường mới. Sẽ thế nào nếu một ngày ta cứ cho đi, cho đi mà không biết, không cảm nhận và không thấu hiểu được bản thân mình? Liệu ta có còn đủ sức để cứ cho đi mãi, cứ yêu thương và hỗ trợ người khác mãi? Cho nên, sau một quá trình đi Coach, Tâm nhận thấy rằng mỗi ngày mình cho đi là mỗi ngày mình cũng cần làm đầy bản thân mình, học cách cân bằng bản thân ở việc cho đi và nhận lại. Yêu thương bản thân có nhiều cách, thấu hiểu, chấp nhận và tin tưởng chính mình. Mỗi ngày nói lời biết ơn, mỗi ngày quan sát sự thay đổi của cơ thể và tâm trí mình, mỗi ngày dành thời gian cho những niềm vui, những nỗi buồn hay những khó khăn mà mình gặp phải. Yêu thương chính mình là khơi nguồn cho những yêu thương dành cho những người xung quanh, một cách tự nhiên nhất, một cách vui vẻ và thoải mái nhất. Trước khi đi Coach thì Tâm cũng chia sẻ và tâm sự với mọi người rất nhiều, vì đó là điều Tâm rất thích, nhưng đôi khi Tâm cũng thấy khó chịu và mệt mỏi vì thấy mình đúng là bao đồng, việc của mình không lo xong mà cứ lân la chuyện nhà người ta. Từ sau khi biết chăm sóc sức khỏe tinh thần cho bản thân, biết chia sẻ với chính mình, Tâm thoải mái hơn trong việc chia sẻ với người khác, không còn cảm thấy bất công hay mệt mỏi nhiều. Cũng đôi khi cảm thấy mình học được nhiều điều từ những chia sẻ của người khác, cảm thấy được ý nghĩa từ những việc mình làm.


Sau khi đi Coach Tâm cũng siêng đọc sách hẳn lên. Đọc sách để trau dồi kiến thức, trau dồi kĩ năng, để có thể dễ dàng trò chuyện, đồng điệu với học viên, đồng thời cũng tăng thêm kiến thức của mình để có thể có đa dạng góc nhìn hơn về một sự kiện hoặc có nhiều tri thức hơn cho một vấn đề nào đó. Hơn nữa, đi Coach đôi khi cũng có những khó khăn, những trăn trở, những điều mình muốn hỗ trợ cho học viên mà đôi khi mình cũng bế tắc, đó là thời điểm mình cần đọc sách, đọc để thư giãn, đọc để học thêm một điều gì đó mà mình thấy mình còn thiếu hay đơn giản là để tìm kiếm một con đường mới hơn. Và rồi một ngày mình cũng thích sách lắm lúc nào không hay biết.

Sự phát triển và thay đổi đôi khi là một điều mà mình không nắm bắt được. Có những điều mình học được mà mình không hay biết, cho đến khi mình áp dụng nó, mình thực hành nó hay mình chia sẻ nó với một ai đó thì mình mới phát hiện ra “A, thì ra mình biết điều này” hay là “A, thì ra mình cũng có những suy nghĩ như vậy.” Có lẽ sự dấn thân và trải nghiệm là cách để mình học tập và quản lí sự thay đổi nơi chính mình.

– Đặng Thị Thanh Tâm –

box_shortcode_dichthuat_770px

By |2017-09-21T15:46:20+00:00Tháng Chín 15th, 2017|GGP Testimonials|0 Comments

Để lại bình luận